TƯƠNG LAI ĐI VỀ ĐÂU, CHÍNH CHÚNG TA MỚI LÀ NGƯỜI KIẾN TẠO

User Avatar
5 months ago

Từ chuyện khủng hoảng thất nghiệp….

Cuộc khủng hoảng thất nghiệp của sinh viên mới ra trường đôi khi làm người ta quẫn trí. Liếc qua bạn bè, nhiều đứa đã đi làm rồi: chị Huyền thì làm cho bảo hiểm, Thủy thì làm cho ACB, Hồng Thủy làm hợp đồng cho viện nghiên cứu, Ngân thì đang làm cho K+, Lê đi làm cho Viettin Bank,… Mình lại muốn được đi làm như chúng nó. Vậy là mình quay cuồng viết hồ sơ xin việc, nhưng hầu như người ta chẳng rep lại. Muốn được đi làm như chúng nó ở đây có nghĩa là làm trong môi trường bình thường như chúng nó, chỉ có khác 1 điều là vị trí marketing (vị trí mình chưa có kinh nghiệm), làm việc theo yêu cầu và nhận lương hàng tháng; thậm chí mình đã nghĩ đến việc mình sẽ xin vào làm một ngân hàng, một nơi mà trước giờ mình rất ghét. Mình cần tiền để nuôi sống bản thân, mình muốn có lương và được độc lập.

Vậy là mình tìm việc vì lương nhiều hơn.

Lần đầu tiên thấy tin tuyển dụng của Antoree, mình bị thu hút bởi Antoree là công ty trụ sở Singapore và như thế mình có cơ hội được làm với nhiều người trên thế giới. Hào hứng lao vào tìm hiểu về Antoree thì biết đây là một start-up. Ừ thì start-up, mình chỉ nghĩ bình thường vậy thôi. Đến khi mình lục ra facebook cá nhân của chị giám đốc là chị Vân Anh, mình giật mình “Quái gì, lương thấp thế này”. Lại thấy thất vọng, chả muốn làm nữa. Vậy là mình suyt bỏ cuộc vì lương!? Cá nhân mình nghĩ, ít nhất cũng phải đủ để mình trang trải cuộc sống!? Nhưng sự thật có phải thế không? Bây giờ nhìn lại thấy khoảng khắc đó mình thật ngu ngốc. Lúc đó, sự đánh mất bản thân chắc đang ở cao trào. Rồi chị Vân Anh gửi cho mình một số tài liệu, mình cũng đọc qua qua, có một vài ý tưởng, search xem phỏng vấn người ta hay hỏi gì, rồi thì ok, done, vậy là mình cứ thế đi phỏng vấn, với tâm thế không cần cho lắm.

Nhưng mọi chuyện đã thay đổi khi mình gặp chị. Mình và chị đã nói rất nhiều về tương lai của công nghệ, về vấn đề unlimited ability, về những start-up khác, về tương lai công ty, triển vọng công ty, về các nhà đầu tư, về một thế giới mới mà bản thân hoàn toàn chưa biết. Thế giới của những người trẻ đang nỗ lực hết mình để biến những điều không thể thành có thể. Đó chính là tinh thần của mình, chính là tinh thần mà mình muốn. Chị kể Founder của Airbnb đã đi bán ngũ cốc để lấy tiền trang trải cho công ty, đó không phải là câu chuyện chỉ để truyền cảm hứng cho thế hệ trước, đó là câu chuyện của chính bạn bè chúng ta, những người đồng trang lứa. Nhưng để thành công thì cứ xác định là mất ít nhất 2 năm. Tôi kể chị nghe chuyện tôi lập team bán áo ở Cửa Lò thế nào và chúng tôi nhận ra chúng tôi có nhiều nỗi trăn trở giống nhau: nỗi trăn trở về nhân sự, về những khó khăn mà phải làm rồi thì mới biết, về những suy nghĩ lèo lái của team leader,…

Chị bảo tôi, có thể sau 10 năm nữa, mình sẽ thống trị mảng học trực tuyến 1-1 này. Tôi bảo đối với công nghệ, thì 10 năm là quá lâu. Rồi tôi giật mình. Tôi đã nghĩ rằng tôi sẽ lập một website kế nối những người cung cấp trải nghiệm, dịch vụ du lịch đơn lẻ; bao giờ tôi sẽ làm nó!? Sau 10 năm nữa, thậm chí chỉ 5 năm, thế giới công nghệ đã xoay chuyển theo một hướng khác. Tôi yêu công nghệ vì tính chất thay đổi nhanh của nó.

…Đến chuyện tương lai ngành công nghệ

Antoree là một cộng đồng cung cấp dịch vụ dạy học tiếng anh 1-1, chi phí rẻ hơn, việc học được cá nhân hóa hơn, tiện lợi về mặt thời gian hơn, quan trọng là kết nối những người có nhu cầu trên toàn thế giới với nhau. Antoree thuộc nền kinh tế chia sẻ, chia sẻ kiến thức. Nó sẽ thách thức những kiểu học truyền thống, một thầy đứng lớp giảng cho nhiều người. Như Uber thách thức ngành công nghiệp taxi truyền thống (ngành phục vụ qua điện thoại, bắt khách trực tiếp là chủ yếu thì nay Uber thay thế bằng app công nghệ và thời gian nhàn rỗi, tiện đường của những người có xe) và Airbnb thách thức ngành khách sạn (ngành sử dụng các tour du lịch, hệ thống web để đặt chỗ là chủ yếu thì nay Airbnb dùng nền tảng web để kết nối những người cần phòng với những người có phòng nhàn rỗi cho thuê, mặt khác nó cũng có lợi cho việc trao đổi văn hóa). Trước nay người ta sử dụng nền tảng web như là một công cụ để giới thiệu thì nay người ta dùng nó như một cộng đồng, web trở nên gần đúng với nghĩa có nó đó là chia sẻ.

Nền kinh tế chia sẻ hứa hẹn sẽ làm giảm chi phí !? (không mất tiền thuê địa điểm và phần cứng, phương tiện đi lại), giúp nhiều người có cơ hội tiếp cận với nhiều tri thức hơn (vì tính cơ động của nó và vì sự phát triển của internet), giúp những người có cùng niềm đam mê tri thức tìm đến với nhau, chia sẻ những kinh nghiệm cá nhân với nhau (kiến thức theo dạng cá nhân hóa của người dạy). Như mình ở Việt Nam nhưng hoàn toàn có cơ hội học lập trình do thầy Mỹ dạy.

Tương lai đi về đâu, chính chúng ta mới là người kiến tạo.

Công nghệ. Thách thức. Tương lai.

Trở lại câu hỏi “Nhưng sự thật có phải là thế không!? Có phải mình phải cần tiền để đảm bảo cuộc sống?”. Câu trả lời là đúng vậy, nếu như đó không phải là công việc mình yêu thích, mình cần tiền và chỉ cần tiền thôi. Nếu đó không phải là công việc mình yêu thích, mình không có tí động lực nào để cải thiện hay cách mạng hóa để nó trở nên tốt hơn. Hồi mình làm cho WedinStyle, công việc rất chán, dù đã tự lừa bản thân cơ số lần nhưng không thể phủ nhận sự chán ngán của nó. Vì sản phẩm lớn nên cường độ làm việc không quay cuồng, nó cứ đều đều qua ngày, đồng nghiệp trong công ty thì không muốn cố gắng để thay đổi hay nhìn xa hơn mà chỉ hưởng thụ những thành quả có sẵn của thế hệ trước. Nói chung là công việc chậm không thể chịu nổi. Mình ở trong công ty mà tự cảm thấy bản thân như một đứa ngu. Và đã có lúc mình tự nghĩ là mình ngu thật.

Sau này mình mới phát hiện ra “Khi không ở trong môi trường phù hợp, thì đứa nào cũng cảm thấy ngu”.

Rồi mình thoát ra khỏi công ty, ngày mình thoát ra khỏi đó, lý do duy nhất là nó không phát triển và mình không muốn bị đồng hóa. Rồi thì di chứng nó để lại cũng đủ lớn khiến cho mình vội vàng đi tìm nhưng việc trả lương bình thường như một con thiêu thân. Mình đã nghĩ, mình sẽ kiếm tiền từ những công việc này để đầu tư vào cái công việc mình thích. Nhưng như thế có đúng không, cái công việc mình thích đó, bao giờ nó mới được bắt đầu, và để đầu tư hay kiếm tiền vào một nghiệp thì cần nhiều thời gian. Founder của Airbnb đã chọn rất đúng, anh đi làm công việc tay chân để nuôi sống ước mơ của mình. Rất sáng suốt.

Và sự thật ở đây là gì? Khi mình nghĩ về công việc hiện tại và nhận ra rằng:

Công nghệ xoay chuyển rất nhanh. Chỉ cần nghỉ để thở 1s thôi là quê luôn. Đòi hỏi mình phải tham vọng về bản thân hơn nữa, mỗi ngày.

Nó thách thức rất nhiều thứ, đầu tiên là ngành, nó thách thức cách học truyền thống, nó sẽ gây ra một cuộc cách mạng khi nó đủ lớn mạnh. Vì nó là cách mạng, là cái mới nên yêu cầu người làm nó có bản lĩnh và sáng tạo cũng như chưa biết tương lai như thế nào, đòi hỏi phải chấp nhận nhưng sai sót, sự mờ mịt. Thách thức là việc bạn bè đi làm ở những nơi đã phát triển, còn mình làm ở start-up, chả ai bày hay dạy, tất cả phải tự tìm.

Nếu làm chủ được nó, tương lai sẽ về tay ta.

Xét về tương lai triển vọng của Anrotee, thách thức ở đây là gì? Nhiều trang web đã có hình thức này và người ta gọi đó là tutor (kiểu như gia sư), người ta cung cấp đủ thể loại mà giá khá chat. Mình sinh ra tại đất nước đang phát triển, không dùng tiếng anh như ngôn ngữ mẹ đẻ, đây là lợi thế. Bởi mình hiểu người học cần gì, ít nhất là người học trong nước. Tiếng anh thì ai cũng muốn học, nhất là nước mình. Thị trường rộng. Sau khi phát triển, cung cấp nền tảng học tiếng anh cho các nước châu Á, châu Phi hay Nam Mỹ. Ngành tiếp theo sẽ là gì? Antoree sẽ cung cấp nền tảng giáo dục cho người ở những châu lục đang phát triển!? Antoree có thể cho ra đời thước đo riêng về trình độ ngoại ngữ của mình. Who knows?


Antoree English được thành lập tại Singapore bởi Antoree International Pte.Ltd với mô hình học trực tuyến 1 kèm 1 có sứ mệnh kết nối người học và người dạy tiếng anh trên toàn thế giới.

Đăng ký kiểm tra trình độ miễn phí

Điền thông tin liên hệ để được kiểm tra trình độ và tư vấn lộ trình học miễn phí.


User Avatar
Viet Nam